15 C
Hanoi
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 3, 2022
spot_img

Một góc nhìn về tự do tôn giáo ở Việt Nam

Hơn 30 năm sống trong cộng đồng Việt Nam tại vùng Little Saigon (miền nam California), nơi được ví là “thủ đô tị nạn”, lại hoạt động trong ngành truyền thông, tác giả Nguyễn Quang Trường có cơ hội nhận biết được những hoạt động của nhiều cá nhân, tổ chức cộng đồng trong việc sử dụng tôn giáo như một sức mạnh, phục vụ động cơ chống đối Nhà nước Việt Nam trong nhiều thập kỷ qua. Mới đây Nguyễn Quang Trường đã có bài viết về vấn đề này gửi tới Báo Nhân Dân. Xin trân trọng giới thiệu bài viết này cùng bạn đọc, như một góc nhìn về vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam để cùng tham khảo.

Nhận diện âm mưu, thủ đoạn chống phá tự do tôn giáo 

Một số người Việt chống cộng ở hải ngoại có quan điểm chống đối chính quyền Việt Nam, đã dựa vào chính sách chung của chính quyền Mỹ, rất coi trọng các quyền tự do, mà trong đó, quyền tự do tôn giáo gần như được xem là hàng đầu, để từ đó tạo những ảnh hưởng, tác động vào các sinh hoạt chính trị trong cộng đồng người Việt Nam. Năm 1988, khi đặt chân lên đất Thái Lan, ngay trong trại tị nạn dành cho người vượt biên, tôi đã rất ngạc nhiên vì trong môi trường đầy khó khăn, thiếu thốn và hoang mang vì tương lai bấp bênh, vô định, thế nhưng các hoạt động về tôn giáo đã diễn ra sôi nổi mang đầy màu sắc chính trị.

Các Ban trị sự, Hội đồng liên tôn các tôn giáo đã tập hợp các tín hữu, con chiên, đạo hữu của mình thành những đoàn thể để hoạt động không thuần túy về tôn giáo, mà còn nhằm xuyên tạc, chỉ trích chính quyền Việt Nam. Nhiều tài liệu, sách báo, thông tin từ hải ngoại được ấn hành, đưa vào trại tị nạn phát tặng miễn phí, kích động chống Việt Nam như báo Đường Sống (Mỹ), báo Quê Mẹ (Pháp) hay các tổ chức như BPSOS (Boat people SOS – Ủy ban cứu trợ người vượt biển).

Khi định cư ở Mỹ từ tháng 2/1991, tôi nhận thấy nhiều cơ sở tôn giáo được mở mang, phát triển và hoạt động rất năng động. Nhiều nhà thờ, nhà chùa mới được thành lập từ những vận động, đóng góp chủ yếu từ các cá nhân. Gắn liền với những kỷ niệm từ quê nhà, không ít nhà thờ, ngôi chùa lấy tên trùng với những nơi thờ tự quen thuộc như Giáo xứ Tân Sa Châu, Giáo xứ Tân Bùi Chu, Phát Diệm, Chùa Dược Sư, Chùa Vĩnh Nghiêm… Chính những cơ sở tôn giáo này cũng tự biến thành nơi hội họp, sinh hoạt chính trị vì các nhân sự, thậm chí các nhà lãnh đạo tôn giáo ở hải ngoại ít nhiều cũng nhuốm mùi chính trị cực đoan.

Ý niệm về “đấu tranh tôn giáo” với “đấu tranh cho dân chủ, tự do” đã trở thành phương tiện, là công cụ cho các cá nhân, tổ chức chống cộng cực đoan khai thác triệt để nhằm lợi dụng lòng tin của người dân còn mơ hồ, hay có định kiến với chính quyền Việt Nam. Các lãnh đạo cộng đồng, tổ chức chống cộng thường xuyên theo dõi các biến động xã hội trong nước không ngừng biến các hiện tượng được chú ý thành các “vấn đề tôn giáo” nghiêm trọng. Thí dụ, vụ án của linh mục Nguyễn Văn Lý, ngày 30/3/2007, tại Thừa Thiên Huế, Tòa án nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế đã mở phiên tòa công khai xét xử Nguyễn Văn Lý và đồng bọn về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” quy định tại khoản 1, điều 88 – Bộ luật Hình sự của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tại phiên tòa cho thấy thái độ bất hợp tác của ông Lý khi luôn tỏ ra chống đối, thậm chí đạp vào vành móng ngựa, hô hào, gây ồn ào. Ông Lý đã bị một nhân viên an ninh bịt miệng để giữ trật tự, và một bức ảnh ghi lại khoảnh khắc này đã được báo chí phương Tây, giới truyền thông chống cộng khai thác thành sự kiện “đàn áp, bịt miệng tự do tôn giáo”.

Khi sự kiện xảy ra, tôi và các đồng nghiệp của tuần báo Việt Weekly đã về Việt Nam, xin phép chính quyền về tận xã Thủy Biều, TP Huế để tìm hiểu sự việc. Tại họ đạo Nguyệt Biều, đoàn báo chí từ hải ngoại của chúng tôi được tự do phỏng vấn các giáo dân tại địa phương về sinh hoạt tôn giáo tại đây. Các giáo dân kể chuyện cha Lý đã có công sửa đường, làm nhà vệ sinh công cộng, cấp con giống, cây trồng, mở lớp dạy máy tính, dạy ngoại ngữ miễn phí để đánh lừa, dụ dỗ niềm tin của một bộ phận giáo dân. Vụ án điển hình này cho thấy sự cấu kết của các tổ chức chính trị ở hải ngoại với các nhân vật chống đối đội lốt tôn giáo. Thông qua việc móc nối, vận động để xin tiền từ các tổ chức, cá nhân ở hải ngoại, ông Lý đã tham gia làm cố vấn vào “Ủy ban tự do tôn giáo cho Việt Nam” năm 2000, kích động giáo dân ký đơn đòi đất vốn của Giáo hội Thiên Chúa giáo đã giao cho hợp tác xã quản lý từ năm 1975, gây mâu thuẫn giữa người dân và chính quyền.

Đoàn phóng viên báo Việt Weekly cũng có mặt tại Hà Nội để tham dự buổi họp báo của Đại sứ Mỹ ở Việt Nam là ông Michael Marine, khi được hỏi về bức hình “bịt miệng cha Lý” ở phiên tòa, ngài đại sứ cũng nêu rõ là hành động gây rối trật tự ở tòa án, nếu ở Mỹ cũng sẽ bị ngăn chặn bằng vũ lực. Tuy nhiên, theo góc nhìn của nhà ngoại giao Mỹ, thì chính quyền Việt Nam cũng cần phải có động thái trao cho các công dân của mình “không gian rộng rãi hơn để biểu đạt ý kiến của mình”.

Những vụ án mang màu sắc tôn giáo liên quan đến vấn đề tranh chấp đất hay bất động sản, qua quan sát của tôi, hầu hết đều có sự tác động của các thế lực chính trị hải ngoại kích động, xúi giục. Cái gọi là “Yểm trợ đấu tranh tôn giáo” ở hải ngoại được tiến hành rất bài bản. Họ tập hợp nhau tại các địa điểm công cộng như công viên, khu chợ, bãi đậu xe, trung tâm thương mại, nơi có đông đảo người dân gốc Việt sinh sống để tổ chức các buổi “thắp nến cầu nguyện” hay “tuyệt thực cho tự do, nhân quyền”. Các tổ chức chống cộng này cho rằng các vụ tranh chấp đất đai ở những địa phương có cộng đồng người Công giáo sinh sống nhằm mục tiêu “thu hẹp tài sản của Giáo hội Công giáo, chia cắt nơi cư trú của đồng bào giáo dân, hòng làm suy yếu sự phát triển của Công giáo nói riêng”. Đây là những luận điệu xuyên tạc vô cùng ngớ ngẩn. Vì quyền làm chủ đất đai nào là của người Công giáo? Chính quyền địa phương mỗi nơi đều có quy định theo pháp luật để tiến hành thay đổi môi trường sống, sự phát triển của đô thị theo nhu cầu thực tế. Thế nhưng việc chuyển đổi quỹ đất này đã bị thổi phồng thành những vụ án “đàn áp tôn giáo” gây nên nhiều ngộ nhận cho người ở hải ngoại thiếu thông tin về sự việc.

Mặt khác các đối tượng chống cộng luôn phao tin rằng, người Cộng sản là “vô thần,” người Cộng sản coi “tôn giáo là thuốc phiện”, một khi tôn giáo ở Việt Nam lớn mạnh, sẽ trở thành những lực lượng đối kháng có thể đè bẹp chế độ! Vì vậy chính quyền Cộng sản Việt Nam phải áp dụng các cách đàn áp tinh vi, làm suy yếu tôn giáo. Từ đây họ đã đánh vào tâm lý chung của những gia đình di cư năm 1954, các quan chức chế độ Việt Nam cộng hòa luôn có ánh nhìn hoài nghi về chính sách tôn giáo của chính quyền Việt Nam. Chính những cơ quan “truyền thông đen”, mang danh nghĩa là “truyền thông quốc tế” như BBC, RFA, VOA,.. mà nhân sự của các “đài Việt ngữ” phần lớn đều là những người làm truyền thông thiếu khách quan, thiếu thiện chí trong việc đưa tin, thổi phồng về vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam. Nhiều phóng sự, hội luận của các kênh này luôn khai thác các nhân vật đối lập, hay “bất đồng chính kiến” để gây hoang mang cho người dân ở hải ngoại, bằng những thủ thuật kích động nhưng lại tỏ ra khách quan, đa chiều.

Đồng thời nhu cầu về tâm linh, thể hiện tình yêu nước đã nhuốm màu sắc chính trị với chiều hướng cực đoan. Ở vùng nam California, tôi đã từng ghi nhận, phỏng vấn nhiều tu sĩ, các cha, các nhà sư từ trong nước đi sang Mỹ theo diện thăm thân hay du lịch, nhưng khi tìm hiểu, đi sâu vào vấn đề, mới rõ là họ được một số cá nhân, hoặc tổ chức chính trị ở hải ngoại mời đi Mỹ để “gây quỹ từ thiện” hay “xin quyên góp xây dựng nhà thờ, xây chùa” ở Việt Nam. Mỗi buổi họp mặt này, những bài than khổ về sự khó khăn trong sinh hoạt tôn giáo ở Việt Nam đều được các vị nêu lên theo ánh nhìn thiếu thiện chí, gợi niềm thương cảm trong cộng đồng. Nếu không trực tiếp về Việt Nam để tìm hiểu rõ sinh hoạt tôn giáo ở Việt Nam, nhiều bà con ta cứ ngỡ ở Việt Nam không được đi lễ, không được đi chùa vì các cơ sở tôn giáo này do “Nhà nước quản lý”!

Điều đáng quan ngại hơn nữa, đó chính là sự hà hơi, tiếp tay của các vị “dân cử người Mỹ gốc Việt” trong các dịp tranh cử các vị trí như nghị viên thành phố, thị trưởng thành phố, nghị sĩ tiểu bang hay liên bang. Câu chuyện “đấu tranh cho tự do tôn giáo, quyền con người” tiếp tục được họ đưa ra để vận động tranh cử. Điển hình như các thành phố có đông người Việt cư trú như Westminster, Garden Grove, Fountain Valley, Santa Ana… (miền nam California), hay San Jose (miền bắc California), các chính trị gia đã tận dụng chiêu bài tranh cử không gì khác hơn là “chống cộng và đấu tranh cho tự do tôn giáo ở Việt Nam”. Đây là những khẩu hiệu, chiêu bài dễ hô hào, dễ tạo sự quan tâm của cử tri.

Ngân sách tranh cử như chiếc bánh được chia chác nhau theo từng phần: Giới lãnh đạo cộng đồng chống cộng tổ chức biểu tình, kêu gọi cử tri ký thỉnh nguyện thư đòi quyền con người cho các nhà đối lập trong nước. Còn các cơ quan “truyền thông đen” thì được nhận phần quảng cáo cho những thông điệp chính trị sặc mùi mị dân như “đòi quyền tự do con người cho người dân Việt Nam”. Từ đây đã tạo thành một bộ máy tuyên truyền, xuyên tạc, một “kỹ nghệ chống cộng” mang tính vòng tròn khép kín để thỏa mãn lòng hận thù tồn tại từ trước, nhằm bào mòn tình cảm gắn bó của người dân trong và ngoài nước. Và trên hết, để vừa có danh, vừa có lợi, họ đã bất chấp sự công bằng, lẽ phải và quyền lợi tối thượng của dân tộc là sự ổn định xã hội để phát triển kinh tế, đưa đất nước từ nghèo khó sau chiến tranh, tiến lên một nước có nền hòa bình bền vững, ổn định lâu dài để phát triển.

Là người sống trong cộng đồng lâu năm, theo dõi những diễn biến chính trị và sinh hoạt cộng đồng một cách toàn diện, nên tôi đã nhận diện được rõ âm mưu, thủ đoạn chống phá khối đại đoàn kết dân tộc, gây hoang mang chia rẽ tôn giáo của các tổ chức chống cộng lưu vong. Theo tôi, hành động của họ không vì bất cứ lòng trắc ẩn, tình đồng bào nào hết, ngoài việc tạo nên những cái “bánh vẽ” to tướng khiến một bộ phận người trong nước có tinh thần vọng ngoại hiểu sai lệch vấn đề về tự do tôn giáo, hay quyền con người. Cần phải hiểu rằng tự do của mỗi cá thể trong xã hội phải đặt dưới quy định của luật pháp, không thể tùy tiện nhân danh sự tự do để sinh hoạt tôn giáo mang tính chính trị, chống phá chế độ.

Sự thật không thể phủ nhận

Để tìm hiểu về quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam, bà con ta ở hải ngoại không thể chỉ dựa vào những thông tin đến các cơ quan “truyền thông đen” trong cộng đồng, hay những báo cáo của các “tổ chức quốc tế về nhân quyền” mang tính phiến diện, một chiều. Theo tôi, bà con ta hãy đi về Việt Nam, tự đi tìm câu trả lời từ thực tiễn sinh động đang diễn ra tại đây.

Ở một quốc gia đang phát triển như Việt Nam, trải qua nhiều cuộc chiến tranh chống giặc ngoại bang xâm lược, di sản chiến tranh để lại vô cùng ác liệt. Vậy, tại sao khi Việt Nam giành được hòa bình, độc lập, từng bước đi lên, Nhà nước, Chính phủ luôn nỗ lực tìm mọi cách, điều chỉnh các chính sách để phù hợp với tình hình chung của xã hội, bảo đảm quyền con người cho mọi tầng lớp nhân dân, trong đó có lĩnh vực tôn giáo, lại vẫn bị một bộ phận người Việt ở hải ngoại xuyên tạc, chống phá? Sự kích động tạo ra những bất ổn, hoang mang là nguồn gốc tạo nên tâm lý hận thù chống lại nhà nước.

Cuối tháng 12/2013, trong vai trò nhà báo, tôi có cơ hội tháp tùng phái đoàn của nghị viên Al Hoàng của thành phố Houston (Bang Texas, Mỹ) đến thăm Việt Nam. Trong lịch trình làm việc tại thành phố Ðà Nẵng, nghị viên Al Hoàng đã yêu cầu được đi thăm giáo xứ Cồn Dầu, nơi đã xảy ra vụ tranh chấp về mặt đất đai và bất động sản khá ồn ào vào năm 2008. Tại đây, nghị viên cũng được gặp gỡ Giám mục Châu Ngọc Tri, phụ trách Giáo phận Ðà Nẵng, được nghe chính vị chủ chăn nói về những điểm chính của vụ việc, đó là những tranh chấp về kinh tế, dân sự với sự không đồng thuận của một số giáo dân với chính sách địa phương, đã bị chính trị hóa, biến thành một “vụ án tôn giáo” nghiêm trọng, kích động người dân hải ngoại thêm mâu thuẫn, căm thù chế độ Cộng sản. Ðức cha cũng mời đoàn chúng tôi tham dự Thánh lễ Giáng sinh tại nhà thờ lớn ở Ðà Nẵng “Ðể các anh thấy tận mắt thấy sinh hoạt Công giáo ở Ðà Nẵng”.

Buổi lễ nửa đêm diễn ra ngoài trời thật trang trọng. Nghị viên Al Hoàng và tôi đều là người Công giáo. Chúng tôi đã choáng ngợp bởi các nghi thức được tiến hành rất đầy đủ và ấn tượng hơn hết, là số lượng giáo dân tham gia thánh lễ đến hơn một nghìn người, rất trang nghiêm và trật tự. Nghị viên Al Hoàng nhận xét, nếu ở Mỹ, một buổi tụ tập đông người như thế này, vấn đề an ninh phải được đặt ra để bảo đảm, không dễ được phép như vậy đâu. Sau khi ở Ðà Nẵng, đoàn chúng tôi còn có cơ hội vào miền nam, thăm gia đình bên vợ của nghị viên Al Hoàng ở là khu xứ đạo Dốc Mơ, Gia Kiệm, tỉnh Ðồng Nai. Ðây là xứ đạo Công giáo nổi tiếng ở Việt Nam. Năm 1954, khoảng 3.000 giáo dân gốc giáo phận Bùi Chu và Phát Diệm đã di cư về Ðồng Nai, lập nên giáo xứ Dốc Mơ. Thấy đoàn về thăm, có cả người nước ngoài cùng về, nhiều người thân, hàng xóm đến thăm hỏi, chúc mừng sự hội ngộ. Nghị viên gốc Việt Al Hoàng có cơ hội hỏi thăm người thân của mình về đời sống, về sinh hoạt tôn giáo ở xứ đạo, những câu trả lời thành thật, thực tế của bà con về sự ổn định cuộc sống, đã mang lại cho nghị viên Al Hoàng một câu trả lời xác đáng qua thực tiễn về tiền đề “tự do tôn giáo” nơi gia đình anh sinh sống ở trong nước.

Về phần mình, trong những dịp lễ quan trọng của người Công giáo như lễ Giáng sinh (25/12), lễ Phục Sinh (Chủ nhật cuối tháng 3, đầu tháng 4), nếu thu xếp được thời gian, tôi vẫn thường về quê nội và ngoại của mình ở huyện Vụ Bản, thành phố Nam Ðịnh để thăm hỏi người làng. Tôi có những cuộc gặp mặt thân tình với người thân, các giáo hữu bên nội, bên ngoại để tìm hiểu thật sâu về đời sống và sinh hoạt tôn giáo của nhiều hộ gia đình ở đây. Tôi cũng có nhiều dịp tham dự các thánh lễ ngày trọng đại cũng như ngày thường. Nói chung, các tín đồ Công giáo quê tôi, đều tuân thủ phương châm “tốt đời, đẹp đạo”; luôn chấp hành đúng đường lối, chủ trương, chính sách tôn giáo của Ðảng, pháp luật của Nhà nước. Các hoạt động tôn giáo theo đúng quy định của luật pháp đều được tôn trọng và khuyến khích phát huy. Các hoạt động từ thiện, nhân đạo và các phong trào thi đua, yêu nước đều được người dân chung tay đóng góp, xây dựng thật hài hòa, trong đó có khá nhiều sự đóng góp của nhiều gia đình xa quê, đang ở nước ngoài.

Ðại gia đình tôi ở Mỹ, năm nào cũng góp tiền cho họ đạo tu sửa nhà thờ, đóng quỹ giúp người khó khăn, hoạn nạn trong giáo họ. Ðồng thời, các sinh hoạt tại vùng quê cũng được tường trình cụ thể qua các phương tiện mạng xã hội như Facebook, Zalo, Viber. Bố tôi đang muốn từ Mỹ về Việt Nam sống tuổi già cuối đời, một phần cũng vì nhớ quê, muốn trở lại nơi ông sinh ra ở Nam Ðịnh, nay đã thành những vùng quê “nông thôn mới” trù phú, đời sống kinh tế được nâng cao đến mức đáng kinh ngạc. Trên những khoảng ruộng xanh ngắt, hình ảnh những chóp thánh giá của vô số những ngôi nhà thờ kiến trúc kiểu Gothic mới mọc lên, hay những ngôi nhà thờ cũ được tôn tạo, sửa sang lại to đẹp hơn trước nhiều lần. Hình ảnh ấy thật vô cùng đẹp và ấn tượng với tôi.

Không riêng ở quê Nam Ðịnh, tôi còn có dịp đi tìm hiểu đời sống tôn giáo ở nhiều địa phương khác, từ vùng cao cho tới miền xuôi, đâu đâu cũng thấy mọi người sống bình an để hành đạo. Tôi đã có dịp sống ở Yên Bái, và dành nhiều thời gian để lên các vùng Tây Bắc, Ðông Bắc. Các tỉnh như Yên Bái, Lào Cai, Hà Giang, Lai Châu, Sơn La,… tôi đều đi qua và ghi nhận nhiều hoạt động thể hiện đời sống tâm linh phong phú của bà con.

Sau Tết Nguyên đán Nhâm Dần vừa qua, tôi có dịp đi qua Sơn La, được gặp lại Giám mục Châu Thanh Tri, hiện đang là Giám mục cho 9 tỉnh Tây Bắc, quyền quản lý thuộc giáo phận Hưng Hóa. Ðứng bên khu Tòa giám mục đang được chỉnh trang, trùng tu rất lớn, nhiều công trình, công viên, tượng các thánh đang xây dựng, Giám mục Tri cho chúng tôi biết thêm rất nhiều thông tin về đời sống, hoạt động mục vụ của ngài trong hoạt động tôn giáo tại địa phương. “Công giáo nói riêng, là tôn giáo lớn nhất ở Tây Bắc hiện nay, đã thành một phần thiết yếu trong sinh hoạt văn hóa và đời sống tinh thần của cư dân ở đây. Công giáo đã trở thành một thiết chế tạo liên kết chặt chẽ, ổn định, tồn tại xuyên thời gian và các thể chế chính trị” (Theo TS Ngô Quốc Ðông-Viện Nghiên cứu tôn giáo).

Theo điều 24, Hiến pháp Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013 quy định: “1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. 2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. 3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật”. Ðiều này cho thấy nếu là một công dân của nước Việt Nam, cho dù theo một tôn giáo nào, vẫn phải thượng tôn pháp luật, và trên hết, vẫn phải đặt lợi ích, an ninh, kỷ cương của quốc gia lên trên hết. Ðối với bà con ta ở nước ngoài, dù cho rời nước ra đi với hoàn cảnh lịch sử nào, cũng cần phải có trách nhiệm và thiện chí với sự ổn định về an ninh, xã hội, chính trị của đất nước, để người dân bình yên trong cuộc sống.

Xét về khía cạnh tự do tôn giáo, tín ngưỡng, theo tôi, hiện nay người dân trong nước được tạo rất nhiều điều kiện thuận lợi. Nhiều nhà thờ, chùa chiền mới, các khu du lịch tâm linh, được xây dựng. Các lễ hội mang màu sắc tín ngưỡng dân gian cũng được phục hồi, hoạt động sôi nổi. Về Việt Nam vào dịp Tết Nguyên đán, ai cũng phải ngạc nhiên khi thấy người Việt ta đi lễ, hội đông, vui, nhộn nhịp. Có đến hơn 8.500 lễ hội mang tính chất tín ngưỡng, tôn giáo được tổ chức hằng năm. Ðền thờ, chùa, miếu, nhà thờ,… nơi nào cũng đông kín người. Tôi có dịp về Bạc Liêu, đi ngang qua nhà thờ Tắc Sậy, nơi có mộ linh mục Trương Bửu Diệp, tôi ngạc nhiên vì cơ sở tôn giáo này được xây cất, trùng tu, mở rộng liên tục và rất quy mô. Số người tới kính viếng, cầu xin cha ban phước rất đông. Có cả những kiều bào cũng về đây để hành hương, tạ ơn ngài. Những hàng cột có ghép vô số những viên đá tạ ơn, đa số là người cầu ơn ở Mỹ! Những ngôi chùa lớn ở Ninh Bình, Tam Chúc (Hà Nam) mới xây, đạt nhiều kỷ lục trong khu vực Ðông Nam Á đã và đang phục vụ cho nhu cầu du lịch tâm linh của nhiều bà con trong và ngoài nước.

Việt Nam là nước đa tôn giáo với 95% có đời sống tín ngưỡng, có 16 tôn giáo được Nhà nước công nhận với 43 tổ chức tôn giáo, hơn 26,5 triệu tín đồ các tôn giáo, chiếm 28% dân số cả nước với nhiều nghìn cơ sở thờ tự. Vì có nhiều tôn giáo cùng hoạt động chung trên đất nước, Chính phủ Việt Nam đã lập ra Ban Tôn giáo Chính phủ, có chức năng tham mưu giúp Bộ trưởng Nội vụ quản lý nhà nước về lĩnh vực tín ngưỡng, tôn giáo và tổ chức thực hiện chính sách, pháp luật về tín ngưỡng tôn giáo trong phạm vi cả nước. Nhờ có Ban Tôn giáo Chính phủ thực hiện công tác tuyên truyền chủ trương, chính sách của Ðảng, pháp luật của Nhà nước Việt Nam, đồng thời bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được hài hòa và đúng luật pháp.

Nếu chỉ đem những giá trị về tự do, tín ngưỡng từ ngoài vào trong nước, mà không phân định, đánh giá kỹ lưỡng về lịch sử, về tình hình đất nước, việc thực thi quyền tự do tôn giáo sẽ không tránh khỏi những nhận định, đánh giá không khách quan, thiếu chính xác, dễ dẫn đến những kết luận sai lạc, ảnh hưởng đến uy tín và thể diện quốc gia trên trường quốc tế. Do đó, việc nhận diện đúng những âm mưu và hoạt động lợi dụng tôn giáo, lợi dụng tự do tôn giáo, tín ngưỡng để đấu tranh là rất cần thiết, qua đó việc khảo sát sinh hoạt tự do tôn giáo ở Việt Nam cần phải đi, đến tận nơi, lắng nghe, chứng kiến những gì đang diễn ra trong thực tế, mới có được bức tranh toàn cảnh một cách chân thực, chính xác, khách quan và công bằng ■

NGUYỄN QUANG TRƯỜNG (Việt kiều Mỹ)

Tin liên quan

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Theo dõi chúng tôi

90,393Thành viênThích
0Người theo dõiTheo dõi
26Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -spot_img

Tin mới nhất