Tích cũ, chiêu trò mới về lựa chọn con đường và số phận nền văn hóa dân tộc

Nhân Văn

Sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa theo mô hình Xô viết ở Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ, những người thiếu thiện chí, cơ hội, bất mãn chính trị, có quan điểm đối lập với Đảng, Nhà nước ta đã mở nhiều cuộc công kích, chống phá, xuyên tạc, phủ nhận nền tảng tư tưởng – văn hóa của Đảng, đặc biệt là chĩa mũi nhọn vào chống phá lý luận của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Sau sự thành công của Hội nghị văn hóa toàn quốc ngày 24-11-2021, các thế lực thù địch, cơ hội chính trị lại điên cuồng “gầm lên” với những giọng điệu chát chúa, vô cùng bất mãn, phản ứng tiêu cực và bế tắc của chúng.

Vì sao các thế lực thù địch, cơ hội chính trị lại cố tình bài xích, phủ nhận những vấn đề lý luận và thực tiễn nóng bỏng về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, nhất là lý luận về đường lối đổi mới, về thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta? Vì sao họ ra sức xuyên tạc, phủ nhận mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội mà Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân ta đã lựa chọn? Vì sao họ lại điên cuồng chống phá, phủ nhận bản sắc nền văn hóa tiến tiến, đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam?

Trong bối cảnh mới, việc đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục, truyền cảm hứng và tạo sức lan tỏa bài phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam” và “chấn hưng nền văn hóa dân tộc” có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, là kim chỉ nam trong triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, trong đó có hoạt động đổi mới, xây dựng nền văn hóa và đẩy mạnh hội nhập quốc tế hiện nay.

Quan điểm sai trái, chống phá nước ta cần loại bỏ

Hiện nay, quá độ lên chủ nghĩa xã hội, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, phát triển kinh tế gắn với phát triển văn hóa, con người và hội nhập quốc tế theo Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, đã và đang đặt ra những vấn đề thời sự cấp bách về tổng kết những vấn đề lý luận – thực tiễn về xây dựng chủ nghĩa xã hội, đặc biệt là vấn đề định hướng mục tiêu, khẳng định lý tưởng, lựa chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa như ở nước ta. Luận giải các vấn đề phức tạp trên có nhiều cách tiếp cận, đưa ra sự kiến giải khác nhau; phần lớn các quan điểm ủng hộ, đồng tình với chủ trương, đường lối đổi mới của Đảng ta, song cũng có không ít quan điểm bất đồng, thậm chí còn đối lập. Trong đó, luận điệu sai trái cho rằng: Việt Nam cần phải lựa chọn con đường khác chứ không phải là tiếp tục đi theo con đường chủ nghĩa xã hội, thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội như Đảng cộng sản Việt Nam đã xác định. Thay đổi mục tiêu, con đường, định hướng phát triển đất nước lúc này là rất cần thiết, mới thật sự có sự đổi mới, người Việt Nam sẽ có điều kiện để hòa nhập, hội nhập quốc tế, mau chóng thực hiện được mục tiêu xóa đói, giảm nghèo, làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, trở thành con rồng ở châu Á, có văn hóa, phát triển phồn vinh, thịnh vượng.

Theo quan điểm của các phần tử cơ hội, bất mãn chính chị, đối lập: con đường “ngắn nhất, phù hợp nhất” đối với Việt Nam bây giờ là bắt tay “làm ăn” với các nước tư bản phát triển như: Mỹ, Nhật, châu Âu…, nhờ sự giúp đỡ của các tập đoàn kinh tế, khoa học, công nghệ, tài chính lớn trên thế giới để phát triển đất nước. Những người tự xưng là “cấp tiến” này đưa ra nhiều luận cứ khác nhau để minh chứng cho luận điểm, rằng các nước trước đây đã từng là chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu vì đã từ bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, bắt tay với Mỹ, Nhật, châu Âu và được các tập đoàn kinh tế lớn trợ giúp nên đã “lột xác” phát triển thần tốc, đất nước họ đã mang bộ mặt hoàn toàn mới, người dân có cuộc sống sung sướng, tự do; văn hóa, văn minh phát triển.

Từ đó, những người này khẳng định “đi theo con đường tư bản chủ nghĩa là một “thượng sách” – tất yếu lịch sử”, là “sự thật khách quan”, “cách đi như vậy mới thực sự là “mốt, hợp thời”, là sự lựa chọn duy nhất đúng đắn; theo sát nền văn minh, văn hóa nhân loại. Một mặt, Việt Nam tránh được sự bao vây, phong tỏa, cấm vận của một số nước lớn, tạo được môi trường “hòa bình, ổn định” để mở rộng hợp tác, phát triển văn hóa, hội nhập quốc tế và phát triển bền vững đất nước.

Nếu Việt Nam tự coi mình là có văn hóa, thì phải biết “tự lột xác” để đi theo con đường “phát triển văn minh nhân loại” chắc chắn Việt Nam sẽ nhanh chóng thu hút nguồn vốn đầu tư, phát triển tiềm lực khoa học, công nghệ và chuyên gia, mọi lĩnh vực của đời sống xã hội được tăng cường, không cần phải chờ đợi quá trình đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ chuyên gia và tích lũy vốn dài lâu; không cần phương Tây “đem văn hóa”, “văn minh” của họ để khai hóa Việt Nam. Đó là cách giúp Việt Nam sớm chuyển mình, phát triển, chấm dứt sự lạc hậu, yếu kém, theo đó, đất nước sẽ giàu có, phồn vinh, nhanh chóng vươn lên trở thành nước công nghiệp, có thu nhập cao, có nền văn hóa tiên tiến, hiện đại. Với sự lựa chọn này, Việt Nam vừa không phải lo đối phó với thù trong giặc ngoài, giữ được bản sắc văn hóa, vừa có điều kiện để tăng tốc phát triển kinh tế, xây dựng nền văn hóa mới, xã hội tiên tiến, đẩy nhanh quá trình phát triển đất nước văn minh.

Chúng cho rằng, nếu Việt Nam “làm ăn”, hợp tác với các nước lớn, thì đó là cơ hội, điều kiện tốt nhất hiện đại quân đội hùng mạnh, không cần chờ đến năm 2030 mới xây dựng quân đội hiện đại. Cùng hướng với quan điểm sai trái này là một số ý kiến cho rằng, Việt Nam gia nhập khối NATO là cái đảm bảo chắc chắn nhất để có độc lập chủ quyền quốc gia – dân tộc; là thứ vũ khí lợi hại nhất để uy hiếp và răn đe các nước có mưu đồ thôn tính Biển Đông, làm thui chột âm mưu xâm chiếm biển, đảo, thềm lục địa của Việt Nam, v.v..

Những người có quan điểm “cấp tiến” đã gửi thư “tâm huyết” kiến nghị, yêu cầu Đảng, Nhà nước ta phải đổi mới tư duy và mạnh dạn huỷ bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, từ bỏ nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh để đẩy nhanh quá trình sớm kết thúc thời kỳ quá độ gián tiếp đầy “đau khổ” hiện nay. Khi những bức “tâm thư” không được Đảng, Nhà nước chấp nhận, những người có quan điểm đối lập đã quay lưng, trở mặt, nói xấu, xuyên tạc sự thật, cố tình bôi nhọ danh dự, hạ thấp uy tín, vị thế của Đảng, Nhà nước, đưa ra các luận điệu phủ định thành quả và ý nghĩa lịch sử trong hơn 35 năm thực hiện công cuộc đổi mới đất nước. Tiếp tục phê phán, xuyên tạc nền tảng tư tưởng của Đảng, gây ra sự hoài nghi về bản chất khoa học, cách mạng, giá trị và ý nghĩa, tính đúng đắn, sáng tạo của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, về sự lựa chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Theo cách này, lực lượng “cấp tiến” cố tình tạo ra “một khoảng trống” về chính trị trong lòng nhân dân, hình thành dư luận xấu trong xã hội; làm xói mòn nền văn hóa dân tộc. Qua đó, phân hóa các lực lượng trung thành với chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nắm thóp lực lượng “cấp tiến” có mong muốn đi theo chủ nghĩa tư bản, kết thân với nước lớn để mua chuộc, tập hợp các phần tử bất mãn, cơ hội chính trị, phản động để thành nhóm, hội, lực lượng độc lập, tạo dựng ngọn cờ, khi đủ mạnh thì gây áp lực, ép buộc Đảng, Nhà nước ta phải từ bỏ mục tiêu, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội; từ bỏ mục tiêu, động lực xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bẳn sắc dân tộc.

Trước âm mưu, thủ đoạn hướng lái nước ta đi theo con đường tư bản chủ nghĩa của các thế lực cơ hội, phản động, trong quần chúng nhân dân, không phải tất cả mọi người đều nhận thức đầy đủ, sâu sắc và nhìn thấy thực chất vấn đề. Trong khoảng giới hạn của nhận thức và trình độ hiểu biết, cũng có không ít người đã rơi vào lệch lạc, bị “lây nhiễm cái xấu”, đã dao động quan điểm, lập trường, cho rằng, đi theo con đường chủ nghĩa xã hội như Liên Xô và các nước Đông Âu không có ích lợi, kết cục không thể tránh khỏi vết xe đổ vỡ. Trong khi đó, nhìn về các nước tư bản phát triển, với những cám dỗ từ sức mạnh của đồng đô la, đời sống vật chất, sinh hoạt ở mức cao, họ đã mắc phải căn bệnh sùng ngoại, tẩy chay nội. Cùng với sự “bơm tin” bài xích, xuyên tạc và phủ nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, phủ nhận chủ nghĩa xã hội hiện thực. Cá biệt, một số người quá khích, có những quan điểm đối lập với Đảng, Nhà nước và nhân dân, rơi vào sai lầm chính trị do không phân biệt được điều hay lẽ phải, cái đúng, cái sai, cố tình bóp méo sự thật, trà đạp lên các giá trị văn hóa dân tộc.

Bên cạnh đó, một số người đã mắc phải căn bệnh “cá nhân chủ nghĩa”, “lợi ích nhóm”, tham nhũng, tiêu cực, lãng phí…; căn bệnh này đẻ ra mọi thói hư, tật xấu như lười biếng, suy bì, kiêu căng, kèn cựa, tham ô, không chỉ gây nguy hại, làm thoái hóa, biến chất con người và tổ chức, làm cho Đảng ta suy yếu, mất lòng tin của nhân dân đối với Đảng, dẫn đến tình trạng khinh thường, nhờn lý luận, phai nhạt lý tưởng, xa rời chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, đi ngược lại lợi ích của dân tộc Việt Nam.

Có thể khẳng định rằng, người mắc “bệnh chủ nghĩa cá nhân” cũng có nghĩa là đã bước ra khỏi đội ngũ của những người cộng sản, là đối tượng bị lôi kéo của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị trong thực hiện mưu đồ thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, chống lại sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta. Tình trạng này đã và đang diễn ra với nguy cơ đáng lo ngại, nếu không có biện pháp ngăn chặn, khắc phục, không được giáo dục, giải thích có cơ sở khoa học sẽ làm cho những người này ngày càng lún sâu vào “vũng bùn” của nhận thức sai lầm và những hành vi sai trái chống Đảng, Nhà nước; đồng thời, gây tác động, ảnh hưởng tiêu cực đến việc triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng.

Vấn đề cấp bách hiện nay

Trong cuộc đấu tranh sinh tử vì chủ nghĩa xã hội, vì nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam thì cuộc đấu tranh tư tưởng, lý luận, văn hóa của Đảng chống các quan điểm sai trái, thù địch, bảo vệ và phát triển chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, phát triển văn hóa, lý luận về thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, về đường lối đổi mới có ý nghĩa vô cùng quan trọng, quyết định thành bại của Cách mạng Việt Nam, nhất là thành bại trong công cuộc đổi mới và hội nhập quốc tế thời kỳ công nghiệp lần thứ tư. Theo V.I. Lênin, đặc trưng của thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội chính là thời kỳ có những thành phần, những bộ phận, những mảng ghép đan chéo vào nhau với tính phức tạp và tính quyết liệt, đầy cam go của cuộc đấu tranh giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản, được V.I. Lênin khái quát là “thời kỳ sinh đẻ lâu dài và đau đớn” giữa hai chế độ là tất yếu khách quan. Bởi lẽ, giai cấp vô sản sau khi giành thắng lợi trong cách mạng vô sản phải đồng thời loại bỏ dần những cái cũ, những tàn dư mà chế độ xã hội trước đó để lại và xây dựng cơ sở vật chất, kỹ thuật, đặc biệt là nền tảng chính trị, tinh thần cho xã hội mới, xã hội xã hội chủ nghĩa.

Chủ nghĩa Mác – Lênin cũng đã chỉ rõ, giữa xã hội tư bản và xã hội cộng sản cần có một thời kỳ cải biến cách mạng để chuyển từ xã hội nọ sang xã hội kia, thích ứng với thời kỳ ấy là một thời kỳ quá độ về kinh tế và chính trị, bởi vì xã hội của thời kỳ quá độ là xã hội vừa thoát thai từ chế độ xã hội cũ, cho nên, các mặt kinh tế, chính trị, đạo đức, văn hóa… còn mang những dấu vết của chế độ xã hội cũ mà nó đã lọt lòng. Vì vậy, thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội đương nhiên là một thời kỳ đầy khó khăn, phức tạp, có thể phải trải qua nhiều giai đoạn, nhiều nấc thang và các bước trung gian. Các nhà lý luận tư sản hiểu rõ điều này nhưng vì lợi ích gắn chặt với lợi ích và địa vị của chủ nghĩa tư bản, nên đã cố tình làm ngơ, buộc “phải ăn theo, nói theo”, bênh vực cho chủ nghĩa tư bản và bảo vệ con đường đẫm máu và nước mắt do giai cấp bóc lột gây ra.

Đối với Việt Nam, đi theo con đường chủ nghĩa xã hội mà Đảng, Bác Hồ và Nhân dân ta đã lựa chọn là thực hiện chủ nghĩa nhân đạo hiện thực, bởi vì mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội là sự khái quát cao nhất cái đẹp của cuộc sống, hạnh phúc của con người, làm cho mọi người dân được ấm no, tự do, hạnh phúc, được học hành tiến bộ, làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Chỉ có đi theo con đường chủ nghĩa xã hội thì mới xóa bỏ được tận gốc tệ nạn áp bức, bóc lột, thực hiện lý tưởng giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng xã hội, giải phóng con người, bảo đảm chắc chắn nhất cho sự phát triển tự do, toàn diện của mỗi người và mọi người.

Trong bài viết: “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định, việc xóa bỏ chế độ xã hội cũ đã lỗi thời, lạc hậu để xây dựng nên chế độ xã hội mới xã hội chủ nghĩa, tốt đẹp hơn, tiến bộ hơn không thể làm tức thời, mong muốn là có ngay kết quả, mà cần phải có thời gian nhất định, một thời kỳ quá độ để từng bước xóa bỏ cái cũ, cái lạc hậu còn rơi rớt lại; đồng thời, xây dựng và nuôi dưỡng những cái mới, cái tốt của chế độ xã hội mới. Thực tiễn đã chứng minh, bài học về cái giá phải trả cho hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc ngày hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh tuổi trẻ, xương máu của đồng chí đồng bào, của hàng vạn anh hùng, liệt sĩ và những đau thương, mất mát bởi giặc ngoại bang xâm lược, từ đó sẽ tự lựa chọn con đường chủ nghĩa xã hội hay tư bản chủ nghĩa.

Tuy nhiên, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội và đạt được những mục tiêu đó còn dài lâu và đầy khó khăn phức tạp. Hiện nay, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội không ít những rào cản lớn, các điểm “nghẽn” cần tháo gỡ. Một trong những rào cản ấy là những nhận thức sai lầm, lệch lạc về chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, nhận thức bạn – thù ở một bộ phận cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân. Nghị quyết Đại hội XIII đã triển khai; sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của Đảng và nhân dân ta vẫn tiếp tục, mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa hội mới đã được xác định, chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn là nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng và cách mạng Việt Nam. Chúng ta tự hào vì có Đảng quang vinh, Bác Hồ vĩ đại, nhân dân ta anh hùng, đã kế thừa và tô thắm thêm lịch sử truyền thống vẻ vang, bách chiến, bách thắng của ông cha để tự tin, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội theo đường lối đỏi mới.

Trong hoàn cảnh hiện nay, việc đẩy mạnh tuyên truyền và lan tỏa, hưởng ứng, truyền cảm hứng bài viết của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về mục tiêu, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đây là cơ sở lý luận và khoa học để xây dựng, củng cố niềm tin tất thắng của đường lối xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Để thực hiện mục tiêu, lý tưởng đó, cần xác lập cho được ý thức đạo đức cộng sản chủ nghĩa: “mình vì mọi người và mọi người vì mình”. Đúng như điều Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội, trước hết cần phải có con người xã hội chủ nghĩa. Con người xã hội chủ nghĩa phải là người cách mạng, “người cách mạng phải có đạo đức cách mạng”, có văn hóa cách mạng. Đây là điều mấu chốt, mang ý nghĩa quyết định thắng lợi sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Trên cơ sở đó, xây dựng niềm tin, chủ động và tích cực tham gia cuộc đấu tranh phòng, chống các quan điểm sai trái, phản động, bảo vệ cái đúng, cái tốt, cũng như bình tĩnh, khôn khéo và quyết tâm vượt qua mọi khó khăn, thử thách, những cám dỗ vật chất, giữ sạch phẩm chất, thanh danh người cán bộ, đảng viên, nhất là trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân và toàn quân đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống và chiến thắng đại dịch Covid-19 hiện nay.

Thay lời kết luận

Quan điểm, tư tưởng của đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong các bài phát biểu: “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về CNXH và con đường đi lên CNXH ở Việt Nam”“chấn hưng nền văn hóa dân tộc Việt Nam” có ý nghĩa vô cùng quan trọng cả lý luận và thực tiễn, thể hiện rõ quyết tâm chính trị rất cao của Đảng ta, góp phần định hướng thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước và hội nhập quốc tế, xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; bổ sung và phát triển lý luận về đường lối đổi mới hiện nay. Kế thừa và phát triển thành quả đã đạt được của Cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX và hơn 20 năm đầu thế kỷ XXI, Đảng ta trước sau như một, đều nhất quán kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, tạo mọi điều kiện và thời cơ thuận lợi để toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta triển khai thực hiện thắng lợi các chỉ tiêu, mục tiêu Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, trở thành nước Việt Nam hùng cường, thinh vượng./.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây