Vài nét về tổ chức “Thanh Hải vô thượng sư” và “Minh sư” Thanh Hải

 “Thanh Hải vô thượng sư” (tên gọi khác là “Đạo tràng Tây Hồ”, “Hội thiền định Suma Ching Hai”, “Hội thiền định quốc tế Thanh Hải vô thượng sư”, “Hội quốc tế Thanh Hải vô thượng sư”, “Hội quốc tế thánh thiện Thanh Hải vô thượng sư”) do Đặng Thị Trinh – pháp hiệu “Thanh Hải” (sinh năm 1948 tại Đức Phổ, Quảng Ngãi) lập ra năm 1989 tại Đài Loan. Hiện nay, tổ chức “Thanh Hải Vô Thượng Sư” có mặt tại 79 quốc gia và vùng lãnh thổ, trụ sở chính đặt tại thành phố El Monte, Nam California, Mỹ. Trong quá trình rao giảng, Thanh Hải tự xưng là “Minh sư”, “Phật hiện”, “Sư phụ”…

Về giáo lý, “Thanh Hải vô thượng sư” không có giáo lý chính thống mà sao chép, pha trộn giáo lý Phật giáo và đạo Sikh. Những đệ tử theo “Thanh Hải vô thượng sư” phải ăn chay trường, thực hiện ngũ giới cấm, không thờ cúng ông bà tổ tiên… Tuy vậy, người tu hành như “Minh sư” Thanh Hải lại ăn mặc có lúc như ca sĩ cải lương, hề trong tuồng chèo, người mẫu thời trang, thậm chí còn mặc áo hở rốn nhảy theo nhạc rock. Nhố nhăng hơn, “Minh sư” Thanh Hải còn cho người mẫu thời trang mặc trang phục của người tu hành để biểu diễn trên sân khấu…

Đặng Thị Trinh, tự lập ra “Thanh Hải vô thượng sư” và dùng pháp hiệu “Thanh Hải”.

Về cơ cấu tổ chức, “Thanh Hải Vô Thượng Sư” hiện nay có 3 cấp là “Ban liên lạc miền”, “Ban liên lạc tỉnh” và “Tổ trưởng” phụ trách hoạt động của các điểm nhóm. Những điểm “cộng tu”, “điểm liên lạc”, “Hội quốc tế Thanh Hải Vô Thượng Sư” được thành lập ở 3 miền Bắc, Trung, Nam, Thanh Hải là người trực tiếp thẩm định nhân sự “liên lạc viên”.

Về phương thức tuyên truyền, lôi kéo người tham gia tổ chức, “Thanh Hải Vô Thượng Sư” chỉ đạo đồ đệ in sao tài liệu, phát tán trái phép tại những nơi công cộng, tổ chức nhiều chương trình văn hóa văn nghệ, mở nhiều nhà hàng chay và các hoạt động mang danh nghĩa bảo vệ môi trường, “sống xanh” hòng hợp pháp hóa việc thu hút, tập trung tín đồ, là nơi liên lạc thường xuyên giữa các “đồng tu” và lén lút tổ chức “cộng tu”; lợi dụng các vấn đề mang tính thời sự đang được xã hội quan tâm như thiên tại, dịch bệnh… để tổ chức các hoạt động từ thiện, ủng hộ nhằm gây thanh thế. Cùng với đó, thông qua Văn phòng Cao ủy về người tị nạn của Liên hợp quốc (UNHCR), Thanh Hải còn thường xuyên đến các trại tị nạn người Việt tại Hong Kong, Thái Lan, Singapore để tuyên truyền, phát triển tổ chức, xây dựng các văn phòng đại diện tại các trại tị nạn với ý đồ lôi kéo các phần tử vượt biên ra nước ngoài hồi hương trở về Việt Nam để hình thành lực lượng nòng cốt phục vụ việc tuyên truyền, phát triển đạo lâu dài.

Tại sao cần cảnh giác với “Thanh Hải vô thượng sư”?

Thứ nhất, dưới góc độ pháp lý, “Thanh Hải Vô Thượng Sư” là một tổ chức bất hợp pháp. Dù không được pháp luật Việt Nam cấp đăng ký và công nhận là tổ chức tôn giáo nhưng “Thanh Hải Vô Thượng Sư” vẫn tìm mọi cách để lôi kéo nhiều người gia nhập tổ chức này. Quá trình lôi kéo người tham gia, Thanh Hải có lồng ghép tuyên truyền tư tưởng phản động, chống Đảng Cộng sản, chống chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Việc “Thanh Hải Vô Thượng Sư” núp bóng các nhà hàng chay, hoạt động từ thiện, lén lút tụ tập đông người tổ chức “cộng tu” sẽ dẫn đến hình thành các điểm sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo trái pháp, có thể gây ảnh hưởng lớn đến tình hình an ninh trật tự, an toàn xã hội.

Thứ hai, về góc độ đạo lý, một tôn giáo chân chính sẽ có một nền tảng giáo lý vững chắc, không chủ trương kiểu giáo lý mơ hồ, sai lạc. Giáo lý đó, dù có thể có nhiều điểm huyền nhiệm chưa thể hiểu hết, nhưng chắc chắn không bao giờ huỷ hoại cuộc sống hiện tại của tín hữu, không gây chia rẽ hay thúc đẩy người ta đến chỗ đi ngược lại với luân thường đạo lý hay truyền thống tốt đẹp. “Thanh Hải Vô Thượng Sư” không phải là một tổ chức tôn giáo vì không có giáo lý chính thống. Những thứ tổ chức này dùng để tuyên truyền chỉ là sự sao chép, pha trộn giữa giáo lý Phật giáo, đạo Sikh và một số tôn giáo khác. Không những thế, “Thanh Hải vô thượng sư” còn bắt buộc những người theo tổ chức này không thờ ông bà tổ tiên – đây là hành vi đi ngược lại truyền thống văn hóa của dân tộc.

Thứ ba, nói về những người thừa hành của một tôn giáo chân chính. Đó là những con người với lối sống khiến người đời phải cảm phục vì những nhân đức tốt đẹp của họ, họ làm được những điều cao cả, phi thường qua cung cách hành xử và cuộc sống của họ luôn toát lên một niềm vui tự tâm, đồng thời cũng lan truyền nó đến cho người khác. Thanh Hải lại hoàn toàn trái ngược. Nói về Thanh Hải, Thượng tọa, Giáo sư, Tiến sĩ Thích Tịnh Hạnh – Viện Phật học Linh Sơn, Đài Loan (người từng tiếp nhận và đặt pháp danh Thanh Hải cho Đặng Thị Trinh tại Đài Loan) đã viết: “Thanh Hải dùng phương pháp Tâm ấn để khống chế người theo đạo, làm cho tâm trí kẻ chịu theo đạo bị mê hoặc. Đây là phương pháp chú thuật, bùa ngải của bàng môn tả đạo. Phương pháp này chỉ để mê hoặc những người nhẹ dạ, cả tin… Thanh Hải còn làm điều trái với luật của nhà Phật là tỳ kheo ni mà giám độ cho nam phái vào chúng xuất gia và truyền giới tỳ kheo ni cho nam giới… Chỉ có hạng ngoại đạo, cố phá hoại Phật giáo mới làm điều đó mà thôi”. Vị thượng tọa này còn chỉ trích Thanh Hải là kẻ lừa đảo quần chúng phật tử, làm mất phẩm giá của người xuất gia, là kẻ lợi dụng phương pháp tu hành của đạo Phật để phá hoại Phật giáo đồ Việt Nam hải ngoại. Ông cũng khẳng định: “Thanh Hải không phải là tỳ kheo ni của Phật giáo, là người lợi dụng chiếc áo nhà sư để phá hoại Phật giáo”.

Bấy nhiêu đó cũng đủ để thấy rõ bản chất của tổ chức “ngụy tôn giáo” “Thanh Hải Vô Thượng Sư” và về “Minh sư” Thanh Hải. Vì vậy, người dân cần đề cao cảnh giác, không tham gia và không cổ suý cho hoạt động của tổ chức bất hợp pháp này.

M.A.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây