30 C
Hanoi
Thứ Sáu, Tháng Tám 19, 2022
spot_img

Xin cảm tạ quê hương !

Xin cảm tạ quê hương !

Lời nói từ tận con tim nghe thật thấm thía ! HSV xin đăng tải những tâm sự chia sẻ xúc động của một người Việt được trở về Tổ quốc trong bối cảnh dịch Covid-19 ở nhiều nước trên thế giới diễn biến phức tạp.

Nẻo về... -0
Bộ quần áo bảo hộ nóng nực khó chịu không thể ngăn nhịp tim nhảy múa trong niềm vui khi được “Về nhà”. 

“Chẳng biết thế nào, có được về chuyến này không đây…”. Tiếng ai đó, vẳng lên từ giữa đoàn người co ro xếp hàng, nằm ngồi la liệt trong những tấm áo khoác tại sân bay, nhìn đã biết mệt mỏi và vô vọng tột độ.  

Đến tận lúc viết những dòng này, tôi vẫn khó có thể tin được là mình đã lại được bước đi trên dải đất hình chữ S. Bởi trước đó, kể cả đã cầm một tấm vé “xịn” trên tay, điều đó vẫn không đồng nghĩa với việc bạn sẽ được lên máy bay, bỏ lại biển Nhật Bản, men rìa Thái Bình Dương, vào Biển Ðông của Việt Nam, để “về nhà”.

Ðầu tháng 4-2020, với đỉnh dịch 700 ca nhiễm mới mỗi ngày, Nhật Bản tuyên bố tình trạng khẩn cấp. Sau hơn một tháng khuyến cáo hạn chế đi lại, số ca mắc mới đã giảm xuống chỉ còn 30 ca/ngày. Chính phủ Nhật Bản thời điểm đó được báo chí phương Tây ca ngợi là “hiểu rõ về Covid-19”, đã ngay lập tức bắt tay vào triển khai kế hoạch phục hồi nền kinh tế.

Với hai chiến dịch Go to Travel và Go to Eat, người dân lại được khuyến khích đi du lịch và ăn uống, với sự tài trợ của chính phủ. Ðiều đáng nói là hai chiến dịch này được diễn ra trong tình trạng vẫn còn ghi nhận các ca nhiễm cộng đồng, và việc tiến hành truy vết không mấy hiệu quả. Hệ quả tất yếu: Ðến tháng 8-2020, số ca nhiễm mới lên tới gần 2.000 ca/ngày. Những ngày đầu năm 2021, Nhật Bản ghi nhận số ca mắc mới tăng kỷ lục, gần 8.000 ca/ngày.

Ước tính sau ba lần mở đăng ký thông tin của Ðại sứ quán, có khoảng 20 nghìn người Việt tại Nhật Bản có mong muốn được hồi hương. Trong đó, có những trường hợp rất đáng thương như bố mẹ bị bệnh nặng, vợ sắp sinh, v.v… nhưng họ cũng phải xếp sau nhiều hoàn cảnh cấp thiết hơn. Nhiều người sau hàng tháng trời chờ đợi đã hết hạn visa, hoặc đã sử dụng hết số tiền ít ỏi tích góp được để trang trải chi phí sinh hoạt. Họ đành chấp nhận lao động trái phép để sinh tồn.

May mắn là ngoài các chuyến bay được tổ chức bởi Ðại sứ quán, Nhà nước Việt Nam cũng cấp phép cho nhiều chuyến bay giải cứu khác, tạo điều kiện để đồng bào có cơ hội hồi hương. Nhưng, hành trình để có được một suất vé cũng không hề dễ dàng. Lợi dụng tâm lý nôn nóng muốn “về nhà”, nhiều vụ lừa đảo, thậm chí xuất vé máy bay giả đã xảy ra.

Khi làn sóng Covid-19 thứ hai bùng phát ở Ðà Nẵng, hàng loạt chuyến bay hồi hương từ Nhật Bản đã bị hoãn/hủy, để cả nước một lần nữa tập trung gồng mình chống dịch. Chúng tôi hiểu rằng đó là chuyện cần phải làm, nhưng cũng không thể không chất chứa thêm âu lo.

Vào đầu tháng 12-2020, tôi được báo sẽ có chuyến bay vào đầu tháng 1-2021. Tôi quyết định nghỉ việc, sẵn sàng trở về. Nhưng chỉ ít hôm sau, tôi lại nhận được thông báo chuyến bay bị hủy vì sự phức tạp của virus chủng mới. Hy vọng và niềm vui vừa bừng lên đã lại lụi tắt. Tôi đành chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất: Mình sẽ không thể được trở về, ít nhất là trong vài tháng nữa. Song, như một phép màu, lại có thông báo về một chuyến bay khác.

Ngày đến sân bay, tôi được biết có một chuyến bay của ngày hôm qua bị hoãn. Có những người giữa cái rét lạnh của Tokyo đã phải ngủ ở sân bay hai đêm liền, chỉ để chờ được bay. Tôi lại bắt đầu thấp thỏm đến nghẹt thở. May thay, phép màu vẫn còn hiệu nghiệm.

Bộ quần áo bảo hộ nóng nực khó chịu không thể che giấu được niềm vui trên gương mặt của tôi và đồng bào cùng chuyến bay, với nhịp tim nhảy múa trên từng bậc thang dẫn lên khoang hành khách. Chúng tôi đang “VỀ NHÀ”! So với điều đó, chút khó chịu này có đáng gì!

Ðược đặt chân lên đất mẹ là một cảm giác không thể diễn tả. Bao nhiêu mệt mỏi, hồi hộp lo lắng và đợi chờ cuối cùng đã có thể để lại hết phía sau. Và không gì so sánh nổi cảm giác bùng nổ lúc cả đoàn nhận được thông báo thời gian cách ly đã kết thúc. Theo lịch là 14 giờ sẽ có thông báo, nhưng 15 giờ vẫn chẳng thấy gì. Hàng đoàn xe đã đợi ở ngoài. Vợ gọi điện cho chồng. Con gọi điện cho cha. Nguyên tắc là kết quả xét nghiệm cả đoàn phải âm tính, những cánh cổng mới mở. Thế nên, chẳng ai ngồi yên nổi một chỗ. Ðến 16 giờ, loa mới chính thức phát. Tôi nghe sấm rền theo từng bước chân nhảy cẫng lên của tất cả mọi người, trong từng phòng, suốt cả dãy hành lang.

Và cuối cùng, tôi đã lại được đắm mình vào vòng tay của anh em bạn bè thân thiết, được vùi mặt hít trọn mùi hương tóc người con gái cũng đã khắc khoải đợi từng tin vui buồn trên hành trình trở về gian nan của tôi.

Những ngày vừa qua, cả nước nín thở theo dõi thông tin đợt bùng phát mới nhất, lòng tôi trĩu nặng. Bởi vì tôi biết: Bất chấp mọi hiểm họa chực chờ – những hiểm họa có thật, Tổ quốc Việt Nam sẽ không để ai bị bỏ lại, sẽ dang tay đón tất cả những đứa con lưu lạc.

Có đằng đẵng những ngày buộc phải ru rú trong phòng mới hiểu được giá trị những phút giây tung tăng phố xá. Có đi qua “thời Covid” mới càng thêm yêu quý những ngày bình thường. Có trở về từ vùng dịch nơi đất khách, mới thật sự hiểu tường tận ý nghĩa của ba chữ “được trở về”.

Nhìn những cánh đào rung rinh trong gió – cành đào Nhật Tân tôi mang từ đất Thăng Long nghìn năm về phương nam yêu dấu, chưa bao giờ, tôi thấy Tết của mình nhiều phong vị đến thế. Tết ở nhà, Tết Việt, Tết an vui đầm ấm. Tết thấm đẫm lòng biết ơn, và cả niềm tin.

Nẻo về... -0
TRẦN MINH TIẾN, SINH VIÊN NGÀNH ÐIỆN – ÐIỆN TỬ TRƯỜNG ĐẠI HỌC BÁCH KHOA TP HỒ CHÍ MINH, HOÀN THÀNH CHƯƠNG TRÌNH ĐẠI HỌC VÀ THẠC SĨ CÙNG NGÀNH TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KỸ THUẬT NAGAOKA. ANH TỪNG GIÀNH DANH HIỆU “SINH VIÊN XUẤT SẮC NHẤT” CỦA TRƯỜNG ĐẠI HỌC NÀY VÀO NĂM 2017. MINH TIẾN CÓ BỐN NĂM KINH NGHIỆM LÀM VIỆC TẠI CÁC TẬP ĐOÀN ĐIỆN TỬ LỚN Ở NHẬT BẢN.

Tin liên quan

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Theo dõi chúng tôi

27,670Thành viênThích
0Người theo dõiTheo dõi
26Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -spot_img

Tin mới nhất